Thứ Tư, 12 tháng 11, 2025

[ BA HÌNH THỨC THIẾU ĐỐI TƯỢNG ]

 Ám ảnh là gì?

Bộ ba tưởng tượng.

Chủ nghĩa dương vật và tưởng tượng.

Thực tế và Wirklichkeit.

Đối tượng chuyển tiếp của ông Winnicott.

Tuần này, tôi đã đọc một số tài liệu thay mặt bạn. Tôi đã đọc những gì các nhà phân tâm học đã viết một cách chủ quan sẽ là của chúng ta trong năm nay, đó là đối tượng, và cụ thể hơn là đối tượng sinh dục.

Đối tượng sinh dục, nếu gọi đúng tên, là phụ nữ [la femme]. Vậy thì, tại sao không gọi đúng tên nó?

Vậy nên khi đọc được một số bài viết nhất định về tình dục nữ, tôi đã cảm thấy hài lòng. Có vẻ như việc bạn đọc bài viết này quan trọng hơn tôi. Điều đó sẽ giúp bạn dễ dàng hiểu được những gì tôi sắp nói về chủ đề này. Và hơn nữa, những bài đọc này còn rất bổ ích từ nhiều góc nhìn khác, đặc biệt liên quan đến câu nói nổi tiếng của Renan: "Sự ngu ngốc của con người cho ta ý niệm về vô hạn". Nếu ông còn sống, ông sẽ nói thêm rằng những lời lảm nhảm về lý thuyết của các nhà phân tâm học cũng không làm giảm đi những điều này thành sự ngu ngốc chính là thứ có thể cho ta ý niệm về vô hạn, bởi vì thực tế, thật đáng kinh ngạc khi thấy những khó khăn phi thường mà tâm trí của nhiều nhà phân tâm khác nhau gặp phải sau những tuyên bố này, bản thân chúng lại quá đột ngột và bất ngờ, từ phía Freud.

Tuy nhiên, Freud, luôn tự mình đóng góp vào chủ đề này – vì đó có lẽ là tất cả những gì nằm trong phạm vi những gì tôi nói với bạn hôm nay – rằng chắc chắn nếu có bất cứ điều gì phải mâu thuẫn tối đa với ý tưởng về đối tượng mà trước đây chúng ta gọi là đối tượng hài hòa (harmonic object), một đối tượng mà theo bản chất của nó hoàn thành [achevant] mối quan hệ giữa chủ thể và đối tượng… nếu có bất cứ điều gì phải mâu thuẫn với điều này, đó là – tôi thậm chí sẽ không nói là kinh nghiệm phân tâm vì, xét cho cùng, trong kinh nghiệm hàng ngày, mối quan hệ [les rapports] giữa đàn ông và phụ nữ không phải là một điều không có vấn đề vì nếu chúng không phải là một điều có vấn đề thì sẽ không có sự phân tích nào cả – rằng các công thức chính xác của Freud là những gì đi xa nhất trong việc cung cấp khái niệm về một ‘không’ [pas] nhất định, một khoảng cách, một cái gì đó không hoàn toàn phù hợp [qui ne va pas]. Điều này không có nghĩa là nó đủ để định nghĩa nó, nhưng sự khẳng định tích cực rằng nó không hoàn toàn phù hợp có trong Freud – nó đã có trong Civilization and its Discontents, cũng như trong New Lectures on Psychoanalysis, bài 31. Điều này dẫn chúng ta đến việc tự vấn về đối tượng. Tôi xin nhắc lại rằng việc bỏ qua khái niệm về đối tượng, vốn thường được nhắc đến, không quá rõ ràng trong bối cảnh mà trải nghiệm và học thuyết Freud đặt ra và định nghĩa đối tượng này, vốn trước hết luôn được thể hiện trong hành trình tìm kiếm đối tượng đã mất (lost object), và đối tượng luôn là đối tượng được tìm lại (refound object). Cả hai đều đối lập một cách dứt khoát nhất với khái niệm về đối tượng như là sự hoàn thiện, nhằm chống lại tình huống mà trong đó, chủ thể thông qua mối quan hệ [par rapport] với đối tượng, bản thân chủ thể chính là đối tượng, được xem như một đối tượng khác trong hành trình tìm kiếm 1, trong khi ý niệm về đối tượng hoàn thiện dẫn đến khái niệm về một chủ thể tự chủ (autonomous subject).

Lần trước tôi cũng đã nhấn mạnh, khái niệm về đối tượng ảo giác (hallucinated object), về đối tượng ảo giác, đối tượng ảo giác trên một nền tảng [sur un fond] của thực tại đau khổ [angoissante], là một khái niệm về đối tượng như xuất hiện từ hoạt động của cái mà Freud gọi là hệ thống ham muốn chính2 (primary system of desire ) và, hoàn toàn trái ngược với điều này trong thực hành phân tích, khái niệm về đối tượng cuối cùng giảm về thực tại. Đó là vấn đề tìm lại thực tại. Đối tượng nổi bật [se détache], không còn trên [sur] một nền tảng [fond] của đau khổ [angoisse], mà trên một nền tảng [fond] của thực tại chung có thể nói như vậy; mục tiêu của cuộc điều tra phân tích là nhận ra rằng không có lý do gì để sợ [avoir peur] nó, một thuật ngữ khác không giống với thuật ngữ đau khổ [d’angoisse] đã được thêm vào. Và cuối cùng, thuật ngữ thứ ba mà chúng ta thấy, chúng ta có thể thấy và theo dõi nó trong Freud, là thuật ngữ về sự tương hỗ tưởng tượng4 (imaginary reciprocity),  cụ thể là với bất kỳ mối quan hệ [toute relation] nào với đối tượng, vị trí của các thuật ngữ trong mối quan hệ [en rapport] đồng thời được chủ thể đảm nhiệm, rằng sự đồng nhất với đối tượng là cơ sở [au font] của bất kỳ mối quan hệ [toute relation] nào với đối tượng.

Thực ra, điểm cuối cùng này chưa hề bị lãng quên, nhưng rõ ràng nó là điểm mà việc thực hành các mối quan hệ đối tượng trong kỹ thuật phân tâm hiện đại gắn chặt nhất, dẫn đến cái mà tôi sẽ gọi là chủ nghĩa đế quốc về sự biểu đạt (imperialism of signification). Vì bạn có thể đồng cảm với tôi và tôi có thể đồng cảm với bạn, nên trong hai chúng ta, chắc chắn cái tôi thích nghi tốt hơn với thực tại sẽ cung cấp mô hình tốt nhất. Cuối cùng, chính sự đồng cảm với cái tôi của nhà phân tân, trong một phác thảo lý tưởng, là điều mà tiến trình phân tâm sẽ đi đến. Thực ra, tôi muốn minh họa điều này để chỉ ra sự sai lệch cực độ mà sự thiên vị như vậy trong việc xử lý mối quan hệ đối tượng có thể gây ra, và tôi nhắc bạn về điều này bởi vì, ví dụ, nó đã được minh họa cụ thể bằng việc thực hành trên chứng loạn thần kinh ám ảnh (obsessional neurosis).

Nếu chứng loạn thần kinh ám ảnh là, như hầu hết những người ở đây tin tưởng, khái niệm cấu trúc này liên quan đến sự ám ảnh, có thể được diễn đạt ít nhiều như sau - thì một người ám ảnh là gì? Tóm lại, anh ta là một diễn viên tận hưởng [joue] vai diễn của mình, người đảm bảo một số lượng hành động nhất định, như thể anh ta đã chết. Đó là một phương tiện để ẩn náu khỏi cái chết, trò chơi mà anh ta đắm chìm theo một cách đặc biệt, một trò chơi sống động bao gồm việc chứng minh rằng anh ta bất khả xâm phạm. Để đạt được mục đích này, anh ta tham gia vào một kiểu thuần hóa, điều kiện hóa tất cả các mối quan hệ của anh ta với người khác. Chúng ta thấy trong đó một kiểu triển lãm để thể hiện mức độ anh ta có thể đi trong bài tập này. Nó có tất cả các đặc điểm của một trò chơi, bao gồm cả những đặc điểm ảo tưởng - người khác nhỏ bé này có thể đi xa đến đâu, người chỉ là bản ngã khác của anh ta, bản sao của anh ta, trước một Người Khác (Other) đang tham dự màn trình diễn mà chính anh ta là khán giả? Bởi vì ở đó ẩn chứa tất cả niềm vui thích của anh ta đối với trò chơi và những khả năng của nó, nhưng bất chấp điều đó, anh ta không biết mình đang ở vị trí nào, và chính điều này là vô thức trong anh ta. Anh ta làm những gì anh ta làm vì một cái cớ, để anh ta có thể thoáng thấy nó; anh ta nhận ra rằng trò chơi không phải do chính anh ta [se joue]5 thưởng thức ở đó, và đó là lý do tại sao hầu như không có gì xảy ra thực sự quan trọng đối với anh ta, nhưng anh ta không biết mình nhìn thấy tất cả những điều này từ đâu và cuối cùng điều gì đang điều chỉnh trò chơi; chúng ta biết chắc chắn rằng chính anh ta, nhưng chúng ta cũng có thể phạm phải hàng ngàn lỗi nếu chúng ta không biết trò chơi này đang được tiến hành ở đâu, nếu chúng ta không biết khái niệm về đối tượng, đối tượng có ý nghĩa đối với chủ thể, ở đâu. Sẽ là hoàn toàn sai lầm nếu tin rằng đối tượng này có thể được định danh theo bất kỳ mối quan hệ kép nào, xét đến khái niệm về mối quan hệ đối tượng do tác giả phát triển.6

Bạn sẽ thấy điều này dẫn đến đâu, nhưng có lẽ rõ ràng là trong tình huống rất phức tạp này, khái niệm về đối tượng không được đưa ra ngay lập tức, vì chính trong chừng mực anh ta tham gia vào một trò chơi ảo tưởng thì cái gì, nói một cách chính xác, là đối tượng... tức là, một trò chơi trả đũa hung hăng, một trò chơi của người giàu, một trò chơi đưa người ta đến gần cái chết nhất có thể, nhưng đồng thời cũng có nghĩa là đặt mình ra khỏi tầm bắn của bất kỳ đòn đánh nào bằng cách nào đó giết chết chính mình trước, làm nhục, hay nói cách khác là làm nhục mong muốn của chính mình.

Ở đây, khái niệm về đối tượng vô cùng phức tạp và đáng được nhấn mạnh mọi lúc để chúng ta biết, ít nhất, chúng ta đang nói về đối tượng nào. Chúng ta sẽ cố gắng sử dụng khái niệm về đối tượng này một cách thống nhất, cho phép chúng ta định vị nó trong vốn từ vựng của mình. Đây không phải là một khái niệm mơ hồ, mà là một khái niệm tự thể hiện chính mình rất khó xác định. Để củng cố sự so sánh của chúng ta: vấn đề là chứng minh điều gì đó mà anh ta [người bị ám ảnh] đã vô tình diễn đạt cho quan sát là Người Khác (Other) này, tại nơi anh ta đặt chúng ta [nhà phân tâm] vào, mà sự chuyển dịch đưa ra. Nhà phân tâm sẽ làm gì với khái niệm về mối quan hệ đối tượng này? Tôi muốn bạn tiếp tục diễn giải những quan sát này như thể hiện tiến trình phân tâm một người bị ám ảnh trong trường hợp tôi đang nói đến, trong tác phẩm của tác giả mà tôi đang nói đến.7 Bạn sẽ thấy rằng cách xử lý mối quan hệ đối tượng trong trường hợp này bao gồm, rất chính xác, việc làm điều gì đó tương tự như những gì sẽ xảy ra nếu một người đang xem một tiết mục xiếc trong đó một cặp đôi đang tung ra một loạt các cú đánh vào nhau; Điều này bao gồm việc họ đi xuống sân khấu [gánh xiếc] và cố gắng tỏ ra họ sợ hãi vì việc có thể phải nhận những cái tát. Ngược lại, bằng đức tánh hung hăng của mình dành cho cặp đôi, mà mối quan hệ trò chuyện với người xem lúc này đã trở thành một mối quan hệ hung hang (aggressive relation). Lúc này, người quản lý rạp xiếc bước vào và nói, "Này, điều này thật vô lý; hãy ngừng cãi vã, nuốt cây gậy của mình đi, mỗi người trong số các bạn; rồi các bạn sẽ đặt nó vào đúng chỗ, các bạn sẽ phải tiếp thu nó." Đây thực sự là một cách để giải quyết tình huống và tìm ra được lối thoát. Nó có thể được đệm bằng một bài hát nhỏ, giai điệu thực sự bất hủ của một người tên là ... người mà có vẻ là một thiên tài.8

[Nhưng, bằng những phương tiện như vậy] chúng ta sẽ không bao giờ hiểu được bất cứ điều gì cả - cả những gì tôi gọi trong dịp này là loại tính cách thiêng liêng, loại nghi lễ tôn giáo [exhibition d’office] này, mà chúng ta sẽ tham dự vào dịp này, dù có vẻ ảm đạm, cũng như ý nghĩa của mối quan hệ đối tượng. Tính cách và bối cảnh [l’arrière-fond], mối quan hệ đối tượng tưởng tượng [relation d’objet] sâu sắc bằng lời nói xuất hiện trong hoa văn tinh xảo, theo một cách nào đó cũng cho phép chúng ta thấy những gì có thể gần gũi [peut avoir d’étroitement], tưởng tượng một cách nghiêm ngặt như vậy là một cách thực hành mà tất nhiên không thể thoát khỏi các quy luật của tưởng tượng, của mối quan hệ kép này [cette relation duelle] được coi là thực tế. Bởi vì cuối cùng, điều được xem cuối cùng là thuật ngữ [l’aboutissement] của mối quan hệ đối tượng này [relation d’objet] là ảo tưởng về sự kết hợp dương vật (phallus). Tại sao lại là dương vật (phallus?) Kinh nghiệm không đồng ý với quan niệm lý tưởng mà chúng ta có thể có về thành tựu của nó; Nó chắc chắn sẽ tự thể hiện với sự nhấn mạnh hơn nữa vào những nghịch lý của nó, và như các bạn sẽ thấy, hôm nay tôi sẽ giới thiệu nó bằng bước đi mà tôi đang cố gắng hướng dẫn các bạn thực hiện; toàn bộ quá trình hoàn thiện mối quan hệ kép, khi chúng ta tiến gần hơn đến nó, sẽ làm nổi bật lên ở tiền cảnh một đối tượng đặc quyền, đó chính là đối tượng tưởng tượng (imaginary object), được gọi là dương vật.

Toàn bộ khái niệm về đối tượng là không thể đưa ra, không thể hiểu được, và cũng không thể áp dụng, nếu chúng ta không đưa ra một loại yếu tố - tôi sẽ không nói là một trung gian vì điều đó sẽ là một bước mà chúng ta chưa cùng nhau thực hiện - mà là một bên thứ ba, một yếu tố, gọi đúng tên là dương vật, mà tôi sẽ đưa trở lại tiền cảnh hôm nay trong sơ đồ này mà tôi đã đưa ra cho các bạn vào cuối năm ngoái, vừa như một kết luận cho yếu tố phân tích của sự biểu đạt mà việc khám phá tâm thần phân liệt đã dẫn chúng ta đến, vừa như một dạng giới thiệu; sơ đồ khai mạc cho những gì tôi sẽ đề xuất với các bạn trong năm nay liên quan đến mối quan hệ đối tượng.

Mối quan hệ tưởng tượng [mối quan hệ], dù là gì đi nữa, đều được điều chỉnh bởi một mối quan hệ [mối quan hệ] nhất định, vốn thực sự là nền tảng của nó, đó là mối quan hệ mẹ-con [mối quan hệ] - tất nhiên với tất cả những vấn đề trong đó - và chắc chắn được thiết kế khéo léo để cho chúng ta ý niệm rằng nó liên quan đến một mối quan hệ [mối quan hệ] thực sự. Trên thực tế, đây chính là điểm phân tích hiện tại về tình huống phân tích, vốn cố gắng tự thu gọn ở mức độ tột cùng thành một thứ gì đó có thể được hình dung như sự phát triển của mối quan hệ 'mẹ-con' (mother-child’ relation )[mối quan hệ] và những gì được ghi lại trong đó, do đó mang dấu vết và phản ánh của vị trí ban đầu này. Không thể, thông qua việc xem xét một số điểm nhất định của kinh nghiệm phân tích, để cung cấp sự phát triển của nó - ngay cả giữa những tác giả đã biến nó [mối quan hệ mẹ-con] thành nền tảng của toàn bộ sự hình thành của quá trình phân tích, trên thực tế - đưa vào yếu tố tưởng tượng (imaginary elemen) này, mà không có, ở trung tâm của khái niệm về mối quan hệ đối tượng, một thứ mà chúng ta có thể gọi là tính dương vật của kinh nghiệm phân tích xuất hiện như một điểm then chốt. Điều này được chứng minh bằng kinh nghiệm, bằng sự phát triển của lý thuyết phân tâm, và đặc biệt là bằng những gì tôi sẽ cố gắng trình bày cho các bạn trong suốt buổi học này, đó là, sự bế tắc [les impasses] xuất phát từ bất kỳ nỗ lực nào nhằm quy giản tính dương vật tưởng tượng (imaginary phallicism) này thành bất kỳ thông tin thực nào, khi thiếu vắng bộ ba thuật ngữ: biểu tượng (symbolic), tưởng tượng (imaginary) và thực tế (real). Cuối cùng, chúng ta chỉ có thể cố gắng khôi phục nguồn gốc của tất cả những gì xảy ra, của toàn bộ phép biện chứng phân tích (analytic dialectic)... chúng ta chỉ có thể cố gắng quy chiếu đến thực tế. Để đưa ra một nét chấm phá cuối cùng hướng tới mục tiêu này, theo cách mà mối quan hệ kép (dual relation) được thực hiện theo một định hướng nhất định, một lý thuyết hóa về trải nghiệm phân tích, tôi sẽ quay lại một điểm trong văn bản – bởi vì điều này đáng lưu ý – chính xác là điểm nằm trong tiêu đề của ấn phẩm tập thể10 mà tôi đã đề cập với bạn. Khi nhà phân tâm, bước vào trò chơi tưởng tượng của sự ám ảnh, khăng khăng bắt anh ta nhận ra sự hung hăng của mình – nghĩa là, bắt anh ta đặt nhà phân tích vào một mối quan hệ kép, mối quan hệ tưởng tượng, mối quan hệ mà tôi đã đề cập trước đó là mối quan hệ có đi có lại – chúng ta có một điều gì đó đưa ra một loại bằng chứng về sự từ chối, về sự nhận thức sai lầm của chủ thể về tình huống, [trong] thực tế là, chẳng hạn, chủ thể không bao giờ muốn thể hiện sự hung hăng của mình, và chỉ làm như vậy dưới hình thức một sự khó chịu nhẹ do sự cứng nhắc về mặt kỹ thuật gây ra.11

Tuy nhiên, giờ đây chúng ta lại bị dẫn đến câu hỏi: những mối quan hệ [rapports] này là giữa ai, hay cái gì? Và đó là câu hỏi, vừa cơ bản và vừa nền tảng, mà chúng ta cần phải bắt đầu từ đó bởi vì chúng ta sẽ phải quay lại với nó; đó là câu hỏi mà chúng ta sẽ kết thúc. Tất cả sự mơ hồ của câu hỏi được đặt ra xung quanh đối tượng có thể được tóm tắt lại như sau: đối tượng có phải là thực hay không? Khái niệm về đối tượng, cách xử lý nó trong phân tâm, nên hay không... nhưng chúng ta sẽ tiếp cận nó thông qua vốn từ vựng đã được phát triển mà chúng ta sử dụng ở đây - biểu tượng, tưởng tượng và thực, cũng như thông qua trực giác tức thì nhanh nhất về những gì cuối cùng sẽ biểu thị cho bạn một cách tự phát, khi diễn giải những gì sự vật rõ ràng là biểu thị cho bạn ngay lập tức khi ai đó nói với bạn về nó... đối tượng - nó có phải là thực, có hay không? Khi chúng ta nói về mối quan hệ đối tượng, liệu chúng ta có đang nói một cách thuần túy và đơn giản về việc tiếp cận thực tại, việc tiếp cận này phải là mục đích [immediate intuition] của một phân tích? Cái được tìm thấy trong thực tại, có phải là đối tượng hay không?

Điều này đáng để chúng ta tự hỏi, bởi vì, xét cho cùng, thậm chí không cần đi vào cốt lõi của vấn đề chủ nghĩa dương vật (phallicism ) mà tôi đang giới thiệu hôm nay – tức là, không cần chúng ta nhận thấy một đặc điểm thực sự nổi bật từ kinh nghiệm phân tích mà đó là một đối tượng chính, xoay quanh đó phép biện chứng của sự phát triển cá nhân, cũng như toàn bộ phép biện chứng của sự phân tích, một đối tượng được coi là như vậy, vì chúng ta sẽ thấy chi tiết hơn rằng chúng ta không được nhầm lẫn giữa dương vật biểu trưng (phallus) và dương vật thật (penis) – nếu cần phải phân biệt, nếu vào khoảng những năm 1920-1930, khái niệm chủ nghĩa dương vật và giai đoạn dương vật  đã được tổ chức xung quanh một cú sốc lớn đã chiếm lĩnh toàn bộ cộng đồng phân tích, thì đó là để phân biệt dương vật như một cơ quan thực sự với các chức năng mà chúng ta có thể mô tả thông qua một số tọa độ thực tế nhất định, và dương vật trong chức năng tưởng tượng của nó.

Ngay cả khi đó là tất cả, thì cũng đáng để chúng ta tự hỏi khái niệm đối tượng có nghĩa là gì. Bởi vì chúng ta không thể nói rằng đối tượng này, trong phép biện chứng phân tích, không phải là một đối tượng phổ biến, và là một đối tượng mà cá nhân có ý niệm về nó như vậy, sự cô lập của nó, vì chưa bao giờ được diễn đạt một cách nghiêm ngặt và chỉ có thể hình dung được ở cấp độ tưởng tượng, cũng không kém phần quan trọng – vì những gì Freud đã đưa ra vào một thời điểm nhất định và được ai đó, đặc biệt là Jones, trả lời – về cách mà khái niệm dương vật tượng trưng ngụ ý một sự giải thoát khỏi phạm trù tưởng tượng này. Đây là điều bạn sẽ thấy hiện rõ trong từng dòng. Nhưng trước khi đi sâu vào vấn đề này, hãy tự hỏi về ý nghĩa của mối quan hệ, vị thế tương hỗ, của đối tượng và thực tại. Có nhiều cách để tiếp cận câu hỏi này, bởi vì ngay khi tiếp cận nó, chúng ta nhận ra rằng thực tại có nhiều hơn một ý nghĩa. Tôi hy vọng một số bạn sẽ không ngần ngại thở phào nhẹ nhõm: "Cuối cùng thì ông ấy cũng sẽ kể cho chúng ta nghe về cái thực tại khét tiếng này, cái mà cho đến nay vẫn còn nằm trong bóng tối". Thực tế, chúng ta không nên ngạc nhiên khi thực tại là một thứ nằm ở giới hạn trải nghiệm của chúng ta. Nghĩa là [C’est bien que] rằng những điều kiện này, rất nhân tạo... trái ngược với những gì chúng ta được nghe - rằng đó là một tình huống đơn giản ... [những điều kiện này] là một vị trí trong mối quan hệ [par rapport] với thực tế. Điều này đã được giải thích đầy đủ bởi kinh nghiệm của chúng ta, nhưng chúng ta chỉ có thể tham chiếu đến nó khi chúng ta lý thuyết hóa. Do đó, sẽ là thích hợp để nắm bắt những gì chúng ta muốn nói trong khi quá trình lý thuyết hóa, chúng ta viện dẫn đến thực tế. Không có khả năng là tất cả chúng ta đều có cùng một khái niệm về nó ngay từ đầu, nhưng điều có khả năng là tất cả chúng ta đều có thể tiếp cận một sự phân biệt nhất định, một sự tách biệt nhất định, điều cần thiết để đưa vào khi xử lý thuật ngữ 'thực' (real) hoặc 'thực tế' (reality), nếu chúng ta xem xét kỹ cách sử dụng nó.

Khi nói về thực tại, chúng ta có thể nhắm đến nhiều điều. Trước hết, đó là tất cả mọi thứ thực sự diễn ra. Đây là khái niệm về thực tại (reality) được hàm ý trong thuật ngữ tiếng Đức Wirklichkeit, có ưu điểm là phân biệt trong [khái niệm về] thực về một chức năng mà tiếng Pháp khiến nó khó có thể tách biệt. [Thuật ngữ] này tự nó hàm ý tất cả các khả năng của các hiệu ứng, của Wirkung, của toàn bộ cơ chế. Ở đây, tôi sẽ chỉ nêu ra một vài điểm để cho thấy các nhà phân tâm học vẫn bị giam cầm trong phạm trù này đến mức nào, đến mức mà thực hành của họ trên thực tế có thể khai mở cho họ, tôi muốn nói, liên quan đến chính khái niệm về thực tại này. Nếu có thể hình dung rằng một nhà tư tưởng theo truyền thống cơ học-động lực, một truyền thống bắt nguồn từ nỗ lực khoa học thế kỷ 18 nhằm phát triển "con người cơ giới hóa"... nếu có thể hình dung rằng từ một góc nhìn nào đó, mọi thứ xảy ra ở cấp độ đời sống tinh thần đều đòi hỏi chúng ta phải quy chiếu nó với một thứ gì đó tự biểu hiện giống như vật chất... thì theo nghĩa nào điều này có thể có lợi ích cho một nhà phân tâm, khi chính nguyên tắc thực hành kỹ thuật, chức năng của anh ta, lại nằm trong một chuỗi các hiệu ứng mà, nếu anh ta là một nhà phân tâm, anh ta chấp nhận, theo giả thuyết, là chúng có trật tự riêng của chính chúng?

Và đó chính xác là góc nhìn mà anh ta phải áp dụng nếu anh ta theo Freud, nếu anh ta quan niệm mọi thứ theo góc độ chi phối toàn bộ đời sống [esprit] của hệ thống, tức là, từ góc độ năng lượng. Cho phép tôi minh họa điều này thông qua một phép so sánh, để giúp bạn hiểu được sự say mê đối với những gì có thể tìm thấy trong vật chất, Stoff nguyên thủy này, để hiểu điều gì được đưa vào hoạt động bởi một thứ hấp dẫn đối với tâm trí y khoa (organic reality ) đến mức chúng ta tin rằng chúng ta thực sự đang nói điều gì đó khi chúng ta khẳng định, một cách vô cớ rằng, giống như tất cả các bác sĩ khác, chúng ta đặt làm nền tảng, chúng ta chỉ định làm cơ sở [nguyên lý] của mọi thứ đang hoạt động trong phân tâm học, một thực tại hữu cơ (organic reality), một thứ mà cuối cùng phải được tìm thấy trong thực tế. Freud đã nói một cách đơn giản như thế này. Người ta phải tham khảo nơi ông đã nói điều đó và xem nó có chức năng gì. Nhưng về cơ bản, điều này vẫn là một loại nhu cầu được trấn an, khi chúng ta thấy các nhà phân tâm, trong suốt các bài viết của họ, liên tục quay lại với nó, giống như gõ vào gỗ. Cuối cùng, rõ ràng là chúng ta chỉ đang đưa vào hoạt động những cơ chế hời hợt và tất cả đều phải liên quan đến thuật ngữ sau đó [thực tế], đến điều gì đó mà một ngày nào đó chúng ta có thể biết, đó là vấn đề cơ bản ở nguồn gốc của mọi thứ xảy ra.

Cho phép tôi làm một phép so sánh đơn giản để cho bạn thấy tất cả những điều này thật vô lý đến mức nào đối với một nhà phân tâm khi thừa nhận thứ tự mà anh ta điều khiển [il se déplace], thứ tự của sự hiệu quả, chính bản thân nó là khái niệm cơ bản của thực tế. Nó hơi giống như việc một người quản lý một nhà máy thủy điện giữa một con sông lớn, chẳng hạn như sông Rhine, để chứng minh - để hiểu, để nói về những gì xảy ra trong cỗ máy này - rằng trong cỗ máy tích tụ12 thứ được cho là cơ sở cho sự tích tụ của bất kỳ loại năng lượng nào - trong trường hợp này, sức mạnh điện sau đó có thể được phân phối và cung cấp cho người tiêu dùng - và rằng, trên hết, đây chính xác là thứ có mối quan hệ [rapport] chặt chẽ nhất với cỗ máy, và rằng chúng ta sẽ không chỉ nói không có gì mà thật theo nghĩa đen thì không có gì cả khi mơ về khoảnh khắc khi cảnh quan vẫn còn nguyên sơ, khi sông Rhine chảy xiết. Nhưng nói rằng có điều gì đó, theo một cách nào đó, buộc chúng ta phải nói rằng năng lượng, theo một nghĩa nào đó, đã tồn tại ở trạng thái ảo trong dòng chảy của dòng sông, thì nói một điều gì đó, nói một cách cẩn trọng, chẳng có ý nghĩa gì. Bởi vì năng lượng chỉ bắt đầu khiến chúng ta quan tâm, trong trường hợp này, từ thời điểm nó tích tụ, và nó chỉ được tích tụ từ thời điểm các cỗ máy được vận hành theo một cách nhất định, chắc chắn được truyền động bởi một thứ gì đó, một loại lực đẩy xác định đến từ dòng chảy của dòng sông. Nhưng việc ám chỉ dòng chảy của dòng sông như là trật tự nguyên thủy của năng lượng này chỉ có thể xuất hiện trong tâm trí của một người hoàn toàn điên rồ, và dẫn đến một khái niệm, nói một cách cẩn trọng, là về trật tự của mana – liên quan đến một thứ gì đó có trật tự rất khác so với 'năng lượng' này, hay thậm chí là 'lực' này – và người muốn khám phá lại, trong tất cả các lực, tính vĩnh cửu của những gì cuối cùng được tích lũy như một yếu tố của Wirkung, một Wirklichkeit được tạo ra bởi một thứ gì đó bằng cách nào đó sẽ tồn tại ở đó mãi mãi. Nói cách khác, nhu cầu suy nghĩ, nhầm lẫn Stoff – hay vật chất nguyên thủy, hay xung năng, hay dòng chảy, hay khuynh hướng – với những gì thực sự đang bị đe dọa trong hoạt động của thực tại phân tích, là điều gì đó không gì khác hơn là sự nhận thức sai lệch về Wirklichkeit [thực tại] mang tính biểu tượng. Nghĩa là, chính trong xung đột, trong phép biện chứng, trong tổ chức và cấu trúc của các yếu tố của sự tự cấu thành, tự kiến ​​tạo, mà sự cấu thành và kiến ​​tạo này mang lại cho những gì đang bên trong vấn để về một phạm trù năng lượng hoàn toàn khác. Chúng ta nhận thức sai lệch chính thực tại mà chúng ta đang hướng đến bằng cách bám víu vào nhu cầu nói về một thực tại tối hậu (ultimate reality ) như thể nó ở một nơi khác chứ không phải trong chính hoạt động này.

Có một cách sử dụng khác của khái niệm thực tại được đưa ra trong phân tích. Cách này, quan trọng hơn nhiều, không liên quan gì đến sự tham chiếu này mà trong trường hợp này tôi thực sự có thể coi là mê tín, đó là một loại hệ quả, một cái gọi là tiên đề hữu cơ(organicist postulate) mà theo nghĩa đen có thể không có ý nghĩa gì trong góc nhìn phân tích. Tôi sẽ chỉ ra cho bạn thấy rằng nó không còn ý nghĩa gì nữa theo thứ tự mà Freud dường như đã đề cập đến. Câu hỏi khác, trong mối quan hệ đối tượng, của thực tại, là một câu hỏi phát sinh trong nguyên lý kép(double principle ) - nguyên lý khoái lạc (pleasure principle ) và nguyên lý thực tại (reality principle). Điều này liên quan đến một vấn đề hoàn toàn khác, vì rõ ràng là nguyên lý khoái lạc không phải là thứ hoạt động theo cách kém cỏi hơn là thực tế. Trên thực tế, tôi nghĩ rằng phân tích có thể chứng minh điều ngược lại. Ở đây, việc sử dụng thuật ngữ 'thực tại'(reality) hoàn toàn khác. Có một điều khá đáng chú ý, đó là việc sử dụng [‘thực tế’] này, ban đầu tỏ ra rất hiệu quả, cho phép sử dụng các thuật ngữ ‘hệ thống chính’(primary system) và ‘hệ thống phụ’ (secondary system) theo thứ tự của năng lượng tâm lý (psyche), đã tự bộc lộ chính nó, khi quá trình phân tích tiến triển, trở nên rắc rối hơn, nhưng theo một cách nào đó rất khó nắm bắt. Để tính đến khoảng cách đã đi qua, với một sự trượt dốc [ theo ý nghĩa] nhất định, giữa lần đầu tiên sử dụng sự đối lập của hai nguyên tắc này và điểm mà chúng ta đang nói đến bây giờ, chúng ta gần như phải nhắc đến một điều gì đó xảy ra lặp lại theo thời gian... đứa trẻ nói rằng hoàng đế đang khỏa thân - liệu ông ta có phải là một kẻ ngốc nghếch, một thiên tài, một gã hề, hay một kẻ man rợ? Sẽ không ai biết được. Dù sao thì ông ta chắc chắn là một nhân vật có tính giải phóng, và những điều như thế này vẫn xảy ra: các nhà phân tâm quay trở lại với một loại trực giác nguyên thủy rằng mọi thứ chúng ta đã nói cho đến thời điểm đó đều không giải thích được điều gì.

Đó là những gì đã xảy ra với D. W. Winnicott. Ông đã viết một bài báo nhỏ để nói về cái mà ông gọi là "đối tượng chuyển tiếp"13 [Tiếng Anh trong bản gốc]. Khi nghĩ về đối tượng chuyển tiếp (transitional object ) hay hiện tượng chuyển tiếp (transitional phenomenon), ông chỉ đơn giản nhận xét rằng chúng ta càng quan tâm đến chức năng của người mẹ như một yếu tố nguyên thủy tuyệt đối (absolutely primordial), quyết định trong việc trẻ em nhận thức thực tại, nghĩa là, chúng ta càng thay thế sự đối lập biện chứng, sự đối lập phi cá nhân của hai nguyên lý, nguyên lý khoái lạc và nguyên lý thực tại, bằng một thứ mà chúng ta đã gán cho các tác nhân, chủ thể... chắc chắn là những chủ thể khá lý tưởng, chắc chắn là các tác nhân giống như một hình tượng hay con rối tưởng tượng, nhưng đây là nơi chúng ta đã đi đến... chúng ta càng đồng nhất nguyên lý khoái lạc này với một mối quan hệ đối tượng nhất định - tức là bầu ngực của người mẹ - thì chúng ta càng đồng nhất nguyên lý thực tại này với thực tế là đứa trẻ phải học cách sống mà không cần đến nó. Cụ thể hơn, ông Winnicott chỉ ra rằng cuối cùng, nếu mọi việc suôn sẻ... vì điều quan trọng là mọi việc đều suôn sẻ, vì chúng ta đang ở giai đoạn cho phép mọi thứ diễn ra không tốt đẹp trôi dạt về một dị thường nguyên thủy (primordial anomaly), vào sự thất vọng, thuật ngữ 'thất vọng' (frustration) trở thành thuật ngữ then chốt trong phép biện chứng của chúng ta... Winnicott chỉ ra rằng, nhìn chung, mọi thứ sẽ diễn ra như thể, ngay từ đầu, để mọi việc diễn ra tốt đẹp, tức là để đứa trẻ không bị sang chấn, người mẹ phải luôn có mặt ở đó vào lúc cần thiết, tức là, chính xác là, bằng cách đặt mình vào vị trí, tại thời điểm ảo tưởng, như một đối tượng thực sự làm thỏa mãn đứa trẻ. Do đó, ban đầu, không có bất kỳ sự phân biệt nào trong mối quan hệ mẹ con lý tưởng giữa ảo giác xuất hiện thông qua nguyên lý của khái niệm mà chúng ta có về hệ thống nguyên thủy, ảo giác xuất hiện từ bầu ngực của người mẹ, và thành tựu thực sự, cuộc gặp gỡ với đối tượng thực sự đang được đề cập. Vì vậy, ban đầu, nếu mọi việc suôn sẻ, đứa trẻ sẽ không có cách nào để phân biệt được đâu là thứ tự thỏa mãn được neo giữ trên một ảo giác, liên quan đến sự vận hành và hoạt động của quá trình nguyên thủy, và sự lĩnh hội về thực tại, thứ thực sự thỏa mãn và làm hài lòng đứa trẻ. Tất cả những gì người mẹ cần làm là dần dần dạy đứa trẻ chịu đựng những thất vọng này, đồng thời nhận thức dưới dạng một sự căng thẳng ban đầu nhất định về sự khác biệt giữa thực tại và ảo tưởng, và sự khác biệt này chỉ có thể được thực hành thông qua sự vỡ mộng, nghĩa là đôi khi thực tại không trùng khớp với ảo tưởng xuất hiện do ham muốn.

Winnicott chỉ đơn giản nhận xét rằng sự thật cơ bản là điều hoàn toàn không thể hình dung được trong một phép biện chứng như vậy là: làm sao có thể xây dựng bất cứ điều gì vượt xa hơn khái niệm về một đối tượng cứng ngắc (object strictly) tương ứng với ham muốn nguyên thủy (primary desire)? ...và rằng sự đa dạng cực độ của các đối tượng, cả công cụ lẫn tưởng tượng, can thiệp vào sự phát triển của lĩnh vực ham muốn con người, hoàn toàn không thể hình dung được trong một phép biện chứng như vậy ngay từ khi chúng ta hiện hình nó trong hai tác nhân thực sự, người mẹ và đứa trẻ. Điều thứ hai hoàn toàn là một thực tế của kinh nghiệm. Đó là ngay cả đối với đứa trẻ nhỏ nhất, chúng ta cũng có thể thấy xuất hiện những đối tượng mà ông [Winnicott] gọi là chuyển tiếp, và chúng ta không thể nói về những đối tượng này, chúng nằm ở phía nào trong phép biện chứng này, phép biện chứng thu gọn này, phép biện chứng này được hiện thân bởi ảo giác và đối tượng thực sự. Nghĩa là, cái mà ông gọi là các đối tượng chuyển tiếp - cụ thể là, để minh họa cho chúng, tất cả những đối tượng này của trò chơi của trẻ em, đồ chơi [jouets], nói đúng ra - đứa trẻ không cần chúng ta đưa cho nó bất kỳ thứ gì; Bé sẽ tạo ra chúng từ bất cứ thứ gì bé có thể chạm tay vào. Đây là những đối tượng chuyển tiếp mà không cần bàn cãi về việc chúng mang tính chủ quan hay khách quan; chúng thuộc về một bản chất khác, một ngưỡng mà Winnicott không thể vượt qua.

Để gọi tên chúng, chúng ta chỉ cần gọi chúng là tưởng tượng. Ngay lập tức, chúng ta sẽ đi sâu vào tưởng tượng đến mức có thể thấy qua những tác phẩm này – chắc chắn là những tác phẩm rất do dự, đầy những đoạn lạc đề, đầy sự bối rối của tác giả – chúng ta thấy rằng các tác giả vẫn luôn bị đưa trở lại với những đối tượng này và, ví dụ, tìm cách giải thích nguồn gốc của một sự thật như sự tồn tại của vật sùng bái, vật sùng bái tình dục (sexual fetish). Chúng ta thấy cách họ bị dẫn dắt để làm hết sức mình để tìm ra những điểm chung với vật sùng bái, vật sùng bái này, vật sùng bái này trở thành ưu tiên hàng đầu trong những đòi hỏi khách quan của [chủ thể]14 nhờ vào sự thỏa mãn lớn lao mà nó có thể mang lại cho chủ thể, cụ thể là sự thỏa mãn tính dục. Họ được dẫn dắt để tìm kiếm, để quan sát ở đứa trẻ, một dấu hiệu của việc được ưu tiên xử lý một vật nhỏ nào đó, một chiếc khăn tay được lấy từ người mẹ, một góc ga trải giường, một phần thực tế tình cờ nào đó nằm trong tầm với của đứa trẻ, xuất hiện trong giai đoạn này, được gọi là "chuyển tiếp", không phải là một giai đoạn trung gian mà là một giai đoạn phát triển vĩnh viễn của đứa trẻ. Họ bị dẫn dắt đến mức gần như nhầm lẫn chúng, mà không hề nghĩ đến khoảng cách có thể có giữa việc tình yêu hóa (eroticisation) đối tượng này và lần đầu tiên đối tượng này xuất hiện như là sự tưởng tượng.

Điều chúng ta thấy ở đây là những gì bị lãng quên trong một phép biện chứng như vậy, một sự lãng quên mà, tất nhiên, đòi hỏi những hình thức bổ sung mà tôi nhấn mạnh trong bài viết của Winnicott; điều bị lãng quên là một trong những nguồn gốc thiết yếu nhất của mọi trải nghiệm phân tích, ngay từ đầu, là khái niệm về sự thiếu vắng [manque] của đối tượng, mà không hoàn toàn giống nhau. Và tôi xin nhắc lại rằng mọi thứ đã đi theo một hướng nhất định, rằng trong thực hành lý thuyết phân tâm cụ thể của chúng ta, chúng ta không bao giờ có thể thiếu khái niệm về sự thiếu vắng đối tượng (lack of the object) như là trung tâm, không phải là một điều tiêu cực, mà là chính là động lực chính của mối quan hệ của chủ thể với thế giới. Phân tích bắt đầu từ nơi nó dừng lại.15 Phân tích chứng loạn thần kinh (neurosis) bắt đầu với khái niệm, nghịch lý đến mức chúng ta có thể nói rằng nó vẫn chưa được phát triển hoàn thiện, về sự thiến. Chúng ta tin rằng chúng ta vẫn đang nói về nó như chúng ta đã nói về nó trong thời Freud. Đây là một sai lầm hoàn toàn. Chúng ta đang nói về nó ngày càng ít đi. Và dù sao đi nữa, chúng ta đã sai, bởi vì điều chúng ta đang nói đến nhiều hơn là khái niệm về sự thất vọng. Còn một thuật ngữ khác, thuật ngữ thứ ba, mà chúng ta đang bắt đầu nói đến... hay nói chính xác hơn, chúng ta sẽ xem xét cách thức khái niệm này được đưa ra, cả theo hướng nào và bởi sự cần thiết nào: khái niệm về sự thiếu thốn (privation). Đây hoàn toàn không phải là ba điều tương đương nhau. Để phân biệt chúng, tôi muốn chỉ ra một vài điều với bạn, trước hết, chỉ để giúp bạn hiểu khái niệm này là gì.

Tất nhiên, chúng ta phải bắt đầu với điều quen thuộc nhất theo cách sử dụng của nó, đó là khái niệm về sự thất vọng. Sự khác biệt giữa sự thất vọng và sự thiếu thốn là gì? Chúng ta phải bắt đầu từ đây bởi vì chúng ta đang ở giai đoạn giới thiệu khái niệm về sự thiếu thốn và nói rằng trong tâm lý, hai khái niệm này được trải nghiệm theo cùng một cách. Nói như vậy là khá táo bạo, nhưng rõ ràng là đối với sự thiếu thốn, hiện tại chúng ta sẽ phải gọi nó như the trong chủ nghĩa dương vật (phallicism), tức là, như Freud nói, nhu cầu về dương vật là điểm chính của mọi trò chơi tưởng tượng trong tiến trình xung đột được mô tả bởi việc phân tích chủ thể. Chúng ta chỉ có thể nói - về mọi thứ khác ngoài tưởng tượng, tức là thực tế - chúng ta chỉ có thể nói, trong trường hợp này, về sự thiếu thốn. Đây không phải là cách nhu cầu về dương vật thể hiện, bởi vì một trong những điều gây tranh cãi nhất xuất hiện là cách một thực thể được thể hiện như một tổng thể có thể cảm thấy bị tước đoạt một thứ gì đó mà theo định nghĩa, chúng không có. Ta có thể nói rằng sự thiếu thốn về bản chất là một cái gì đó, về bản chất là sự thiếu thốn, là một sự thiếu hụt thực sự, nó là một lỗ hổng [trou]. Khái niệm mà chúng ta có về sự thất vọng, chỉ đơn giản là khi đề cập đến việc sử dụng hiệu quả những khái niệm này khi chúng ta nói về chúng, là khái niệm về một sự bất lợi. Đó là một sự tổn thương, một thiệt hại. Sự tổn hại này, như chúng ta thường thấy nó đang hoạt động, cách chúng ta đưa nó vào trong phép biện chứng của mình, không bao giờ là vấn đề gì hơn là một sự bất lợi tưởng tượng (imaginary detriment). Sự thất vọng về bản chất là phạm vi của sự đòi hỏi [đối với một điều gì đó], chiều kích của một điều gì đó được mong muốn nhưng không thể nắm giữ, nhưng nó là ham muốn mà không liên quan đến bất kỳ sự tham chiếu nào khả thi, cũng không phải sự thỏa mãn, hay sự sở hữu. Sự thất vọng tự thân là phạm vi của những đòi hỏi vô độ, phạm vi của những đòi hỏi vô luật lệ. Trung tâm của khái niệm thất vọng, trong chừng mực nó là một trong những phạm trù của sự thiếu thốn, là một sự bất lợi tưởng tượng. Sự thất vọng nằm ở cấp độ tưởng tượng. Có lẽ dễ dàng hơn cho chúng ta, bắt đầu từ hai nhận xét này, để quan sát rằng sự thiến, bản chất của nó - tôi nhắc lại - tức là bản chất kịch tính cốt yếu của sự thiến, đã bị bỏ rơi, bị lãng quên nhiều hơn là được đào sâu.

Để giới thiệu nó ở đây, và theo cách sống động nhất, chỉ cần nói rằng Freud đã giới thiệu sự thiến theo cách hoàn toàn gắn liền với khái niệm về luật nguyên thủy (primordial law), với những gì được coi là luật cơ bản trong việc cấm loạn luân và trong cấu trúc Oedipus, và được giới thiệu, không còn nghi ngờ gì nữa, thông qua một điều gì đó, cuối cùng, nếu chúng ta nghĩ về nó ngày nay, đại diện cho ý nghĩa của những gì ông đã phát biểu lần đầu tiên. Điều này được thực hiện thông qua một kiểu bước nhảy vọt vào kinh nghiệm. Việc ông đặt một điều nghịch lý như sự thiến (paradoxical as castration) vào trung tâm của cuộc khủng hoảng quyết định, cuộc khủng hoảng định hình (formative crisis), cuộc khủng hoảng lớn nhất là Oedipus, là điều mà chúng ta chỉ có thể ngạc nhiên sau khi sự việc xảy ra, bởi vì, chắc chắn, thật phi thường khi mong muốn duy nhất của chúng ta là không nói về nó. Sự thiến là một điều gì đó chỉ có thể được xếp vào loại nợ biểu tượng (symbolic debt). Khoảng cách giữa món nợ tượng trưng, ​​món nợ tưởng tượng (imaginary debt), và lỗ hổng, sự vắng mặt thực tế (real absence), là điều cho phép chúng ta đặt ba yếu tố này, ba yếu tố mà chúng ta gọi là ba phạm trù tham chiếu, vào sự thiếu vắng đối tượng. Tất nhiên, điều này có vẻ không thể chấp nhận được đối với một số người nếu không có sự bảo lưu. Họ sẽ đúng bởi vì, trên thực tế, chúng ta phải bám chặt vào khái niệm cốt lõi rằng vấn đề nằm ở các phạm trù của sự thiếu hụt đối tượng (lack of the object), để điều này có giá trị.

Tôi đang nói đến sự thiếu hụt “của đối tượng cụ thể”(of the object’) chứ không phải “đối tượng”(of object’), bởi vì nếu chúng ta đặt mình ở cấp độ “đối tượng cụ thể”( ”(of the object’), chúng ta sẽ có thể đặt câu hỏi: đối tượng bị thiếu hụt trong ba trường hợp này là gì? Chính ở cấp độ thiến hoạn, câu trả lời ngay lập tức rõ ràng nhất; điều còn thiếu ở cấp độ thiến hoạn, xét về mặt nó được cấu thành bởi món nợ tượng trưng, ​​là cái gì đó bị trừng phạt bởi luật lệ, ‘điều gì đó’ sẽ đưa chính nó sự hỗ trợ và ngược lại, tức là sự trừng phạt – hoàn toàn rõ ràng rằng trong kinh nghiệm phân tâm học của chúng ta, đây không phải là một đối tượng thực tế (real object). Chỉ trong những Luật Lệ Manu16, chúng ta mới nói rằng kẻ ngủ với mẹ sẽ cắt bỏ bộ phận sinh dục của mình và cầm chúng trong tay, hướng thẳng về phía Tây cho đến khi chết; cho đến thời điểm này, chúng ta chỉ quan sát thấy những điều này trong những trường hợp cực kỳ hiếm hoi, không liên quan gì đến kinh nghiệm của chúng ta và dường như đối với chúng ta, chúng đòi hỏi những lời giải thích theo một cách rất khác so với những cơ chế cấu trúc và bình thường hóa thường được viện dẫn trong kinh nghiệm của chúng ta. Đối tượng là sự tưởng tượng, sự thiến được đề cập luôn là một đối tượng tưởng tượng. Điều khiến chúng ta tin rằng sự thất vọng là một điều gì đó đáng lẽ phải cho phép chúng ta đi sâu vào cốt lõi của vấn đề dễ dàng hơn nhiều chính là điểm chung tồn tại giữa đặc điểm tưởng tượng của đối tượng bị thiến và thực tế rằng sự thất vọng là sự thiếu hụt tưởng tượng của đối tượng. Tuy nhiên, hoàn toàn không cần thiết phải đặt sự thiếu hụt và đối tượng, thậm chí cả một thuật ngữ thứ ba mà chúng ta sẽ gọi là tác nhân, ở cùng một cấp độ trong các phạm trù này. Trên thực tế, đối tượng bị thiến là một đối tượng tưởng tượng, chính điều này khiến chúng ta phải đặt câu hỏi dương vật là gì, điều mà chúng ta đã mất rất lâu để xác định được. Tuy nhiên, dù bản thân sự thất vọng có tưởng tượng đến đâu, thì đối tượng của sự thất vọng, về bản chất, hoàn toàn là một đối tượng có thật; nó luôn là một cái gì đó có thật, ví dụ như đối với đứa trẻ, đối với chủ thể được chọn trong phép biện chứng thất vọng (dialectic of frustration) của chúng ta… nó hoàn toàn là một đối tượng có thật đang bị thiếu hụt. Điều này sẽ giúp chúng ta nhận ra rõ ràng rằng đây là một điều hiển nhiên, mà chúng ta cần một cách xử lý siêu hình (metaphysical handling) các thuật ngữ hơn một chút so với cách chúng ta thường đề cập chính xác đến những tiêu chí của thực tại mà chúng ta đã nói trước đó. Rõ ràng là đối tượng của sự thiếu thốn chỉ là một đối tượng mang tính biểu tượng (symbolic object)- điều này hoàn toàn rõ ràng. Những gì thuộc về sự thiếu thốn, những gì không ở đúng vị trí của nó, hay chính xác hơn, những gì không ở đúng vị trí của nó theo quan điểm của thực tại, điều này hoàn toàn không có ý nghĩa gì. Tất cả những gì là thực tại luôn luôn và nhất thiết phải ở đúng vị trí của nó, ngay cả khi chúng ta làm xáo trộn nó. Thực tại có đặc tính quan trọng nhất là giữ nguyên vị trí của nó trên đế giày - bạn có thể làm xáo trộn thực tại bao nhiêu tùy thích, nhưng dù sao đi nữa, cơ thể chúng ta vẫn sẽ ở đúng vị trí của chúng sau khi chúng nổ tung, vị trí của những mảnh vỡ. Sự vắng mặt của một điều gì đó trong thực tại là một điều hoàn toàn mang tính biểu tượng; nghĩa là, miễn là chúng ta xác định bằng quy luật rằng nó phải ở đó, thì một đối tượng sẽ bị thiếu ở vị trí của nó. Hãy nghĩ đến điều gì sẽ xảy ra khi bạn hỏi mượn một cuốn sách ở thư viện. Họ nói với bạn rằng nó bị mất khỏi vị trí của nó, nó có thể ở ngay bên cạnh; tuy nhiên, về nguyên tắc, nó bị mất khỏi vị trí của nó, về nguyên tắc, nó vô hình, nhưng điều này không có nghĩa là người thủ thư sống trong một thế giới hoàn toàn mang tính biểu tượng. Khi chúng ta nói về sự thiếu thốn, đó là vấn đề về các vật thể mang tính biểu tượng và không gì khác.

Điều này có vẻ hơi trừu tượng, nhưng bạn sẽ thấy nó sẽ giúp ích cho chúng ta đến mức nào, trong những phần tiếp theo, trong việc phát hiện ra những trò gian lận mà qua đó chúng ta đưa ra những giải pháp không phải là giải pháp cho những vấn đề thực chất là những vấn đề sai lầm. Nói cách khác, trong những phần tiếp theo, trong phép biện chứng của những gì được thảo luận, để phá vỡ những gì dường như không thể chấp nhận được - tức là sự tiến hóa hoàn toàn khác biệt của cái mà theo thuật ngữ phân tâm học, chúng ta gọi là tình dục ở nam và nữ - những nỗ lực tuyệt vọng được thực hiện để quy hai thuật ngữ này về một nguyên lý duy nhất, trong khi có lẽ ngay từ đầu đã có điều gì đó cho phép chúng ta giải thích và hình dung một cách rất rõ ràng và đơn giản tại sao sự phát triển của chúng lại khác biệt đến vậy. Tôi chỉ muốn thêm một điều cũng sẽ tiết lộ tác động của nó: khái niệm về một tác nhân. Tôi biết rằng ở đây tôi đang thực hiện một bước nhảy vọt khiến tôi phải quay lại với bộ ba tưởng tượng gồm mẹ, con và dương vật, nhưng tôi không có thời gian để làm điều đó, tôi chỉ muốn hoàn thiện bức tranh. Tác nhân cũng sẽ tận hưởng [va jouer] vai trò của mình trong sự thiếu vắng đối tượng này bởi vì đối với sự thất vọng, chúng ta có ý niệm giả định rằng chính người mẹ là người tận hưởng [joue] vai trò đó. Tác nhân của sự thất vọng là gì? Nó là tưởng tượng, tượng trưng hay thực tế? Nghĩa là, liệu cuối cùng nó có phải là một thứ gì đó không có dạng tồn tại thực sự nào, như tôi đã chỉ ra trước đó không?

Đây là những câu hỏi ít nhất cũng xứng đáng để chúng ta đặt ra. Tôi sẽ để câu hỏi này mở vào cuối buổi này, bởi vì ngay cả khi khá rõ ràng rằng câu trả lời có thể được bắt đầu ở đây, hoặc thậm chí được suy ra theo một cách hoàn toàn hình thức, thì nó cũng không thể - ít nhất là ở điểm chúng ta đã đạt đến - thỏa đáng, chính xác là bởi vì khái niệm về tác nhân là một thứ hoàn toàn nằm ngoài khuôn khổ mà chúng ta tự giới hạn ngày nay, tức là, một câu hỏi đầu tiên hàm ý các mối quan hệ [les rapports] của đối tượng và của thực tế. Tác nhân ở đây rõ ràng là một thứ gì đó thuộc một trật tự khác. Tuy nhiên, bạn thấy rằng câu hỏi về trình độ của tác nhân ở ba cấp độ này là một câu hỏi được gợi ý rõ ràng khi bắt đầu xây dựng dương vật.

Chú thích

1 Đã có một số tranh luận về câu này. 'Quête' ở đây được dịch là 'nhiệm vụ' nhưng cần lưu ý rằng 'quête' cũng có thể có nghĩa là 'thu thập' hoặc 'cúng dường'. Trong tiếng Pháp, cụm từ đầy đủ là 'le sujet par rapport à l'objet est très précisément l'objet pris lui-même dans une quête'.

2 Sự phân biệt giữa các quá trình sơ cấp và thứ cấp của Freud là biểu hiện đầu tiên của khám phá của ông về các quá trình vô thức.

Sự phân biệt này xuất hiện lần đầu tiên trong Dự án Tâm lý học Khoa học: ngày 23, 25 tháng 9 và 5 tháng 10 năm 1895:

Sigmund Freud, SE I, trang 283-387, xem http://www.lacanianworks.net/?p=401 hoặc www.Freud@Lacan.com, Chương 15 - Các Quá trình Sơ cấp và Thứ cấp trong Ψ, SE1, trang 386. Freud đã phát triển nó trong Chương VII, SE V, trang 509-601 của Giải thích Giấc mơ: Ngày 6 tháng 11 năm 1899 (xuất bản năm 1900): Sigmund Freud, SE IV & V, (Xem http://www. lacanianworks.net/?p=655 & www.Freud2Lacan.com) và nó luôn là một tọa độ bất biến trong tư tưởng của ông, ví dụ, trong Beyond the Pleasure Principle: 1920g: Sigmund Freud, SE XVIII, trang 1-64, www.Freud2Lacan.com, sự đối lập giữa quá trình chính và quá trình phụ tương ứng với sự đối lập giữa nguyên lý khoái cảm và nguyên lý thực tại. Ví dụ, SE XVIII, trang 44 (lưu ý bản năng nên được dịch là động lực), hoặc SE XVIII, trang 46,

SE XVIII, trang 50, SE XVIII, trang 51, SE XVIII, trang 52. 54 và vân vân.

3 ‘avoir peur’ trong tiếng Pháp được dịch theo nghĩa đen là ‘sợ hãi’. Lacan chỉ ra sự phân biệt giữa sợ hãi [peur] và lo lắng [angoisse].

4 Sau đây là những khả năng từ Sigmund Freud về ‘sự tương hỗ tưởng tượng’.

a) Vượt ra ngoài Nguyên lý Khoái lạc: 1920: Sigmund Freud, SE XVIII trang 1-64, www.Freud2Lacan.com, Mục VI: trang 332pfl hoặc SE XVIII trang 58

Liệu chúng ta có nên theo gợi ý của nhà thơ-triết gia này, và mạo hiểm với giả thuyết rằng bản chất sống vào thời điểm nó hình thành đã bị xé thành những hạt nhỏ, từ đó luôn cố gắng tái hợp thông qua ham muốn tình dục? …. và cuối cùng đã chuyển giao ham muốn tái hợp, ở dạng cô đặc nhất, …. [Động lực đã thay thế bản năng được đưa ra trong bản dịch của Strachey]

b) Phần II MÔ TẢ CỦA LE BON VỀ TÂM TRÍ NHÓM,: Tâm lý học Nhóm (Đại chúng) và Phân tích Bản ngã

Ego: 1921: Sigmund Freud, SE XVIII, tr.69-143, www.Freud2Lacan.com,

SE XVIII, tr.76 Cũng tương tự như vậy đối với trạng thái của một cá nhân là thành viên của một nhóm tâm lý. Anh ta không còn ý thức được hành động của mình. Trong trường hợp của anh ta, cũng như trường hợp của chủ thể bị thôi miên, cùng lúc một số năng lực bị phá hủy, những năng lực khác có thể được nâng lên một mức độ cao hơn. Dưới ảnh hưởng của sự ám thị, anh ta sẽ thực hiện một số hành động nhất định với sự thôi thúc không thể cưỡng lại. Sự bốc đồng này càng khó cưỡng lại trong trường hợp nhóm hơn là trong trường hợp chủ thể bị thôi miên, bởi vì sự ám thị là giống nhau đối với tất cả các cá nhân trong nhóm, nên nó càng mạnh mẽ hơn nhờ sự tương hỗ. (Ibid., 34.)

‘Vậy thì, chúng ta thấy rằng sự biến mất của nhân cách ý thức, sự chiếm ưu thế của nhân cách vô thức, sự chuyển hướng thông qua ám thị và sự lây lan của cảm xúc và ý tưởng theo cùng một hướng, xu hướng biến đổi ngay lập tức những ý tưởng được ám thị thành hành động; chúng ta thấy, đây là những đặc điểm chính của cá nhân là một phần của nhóm. Anh ta không còn là chính mình nữa, mà đã trở thành một cỗ máy không còn được ý chí dẫn dắt nữa.’ (Ibid., 35.)

5 Động từ ‘jouer’ (chơi đùa) đã được dịch như thể người tốc ký đã mắc lỗi & Jacques Lacan thực sự đã sử dụng ‘jouir’ nghĩa là tận hưởng (tình dục). Do đó, ‘se jouer’ trở thành ‘se jouir’ có thể được dịch là ‘đến (tình dục)’.

6 Lacan đang đề cập đến phần có tiêu đề ‘Chứng loạn thần kinh ám ảnh’ trong bài báo của Bouvet trong ‘La psychanalyse d’aujourd’hui’.

Trong bài giảng này có một số trích dẫn trực tiếp từ bài báo. Xem Bouvet, M. La clinique psychanalytique, la relation d’objet. Xuất bản bằng tiếng Anh với tựa đề Bouvet, M. (1956). Phân tích lâm sàng, Mối quan hệ đối tượng. trong Phân tâm học ngày nay, trang 19-77, do R. J. Hilton dịch.

7 Xem ibid. – Bouvet, M. La clinique psychanalytique, la relation d’objet

8 Tên của thiên tài này dường như không được người tốc ký ghi lại.

9 Sơ đồ sau đây xuất hiện trong ấn bản tiếng Pháp của hội thảo do J. A. Miller biên tập, với tiêu đề La triade imaginaire.

10 Xem như trên. – ‘La psychanalyse d’aujourd’hui’.

11 Lacan lặp lại nguyên văn lời của Bouvet ở đây. Xem như trên. – Bouvet, M. La clinique psychanalytique, la relation d’objet

12 Người ta đã chỉ ra rằng có thể có một sự ám chỉ gián tiếp đến Wilhelm Reich trong những đoạn văn này, người mà việc phân phối cái gọi là bình tích trữ orgone đã dẫn đến việc ông bị kết án hai năm tù vào năm 1956 vì tội khinh miệt.

13 Xem Winnicott, D. W. (1953). Các đối tượng chuyển tiếp và hiện tượng chuyển tiếp

14 Cũng như trong các bản dịch tiếng Anh khác của tác phẩm Lacan, thuật ngữ “khẩn cầu” được dịch xuyên suốt là “nhu cầu”. “Nhu cầu” khác với “yêu cầu” hay “sự cần thiết” ở cả ý nghĩa cấp bách lẫn chủ động.

15 “L‘analyse commence dès son départ” có thể được dịch theo nghĩa đen hơn là “phân tích bắt đầu từ đầu”. Ở đây, nó được hiểu là một cách chơi chữ giữa hai nghĩa của “phân tích”, để ám chỉ rằng quá trình phân tích của một cá nhân luôn bắt đầu bằng điều mà phân tâm học đã bắt đầu từ trước đến nay – sự thiến.

16 Theo Encyclopædia Britannica, Manu-smriti (tiếng Phạn: “Luật của Manu” hoặc “Truyền thống được ghi nhớ của Manu”) còn được gọi là Manava-dharma-shastra (“Kinh Pháp của Manu”), theo truyền thống là cuốn sách có thẩm quyền nhất trong bộ luật Hindu (Dharma-shastra) ở Ấn Độ.


--- Văn phòng Tâm lý The Dumbo Psychology




' MỘT ĐỨA TRẺ ĐANG BỊ ĐÁNH ĐẬP' - MỘT ĐÓNG GÓP VÀO NGHIÊN CỨU VỀ NGUỒN GỐC CỦA CÁC HÀNH VI LỆCH LẠC TÌNH DỤC (1919) - PHẦN 1

  S. Freud I Thật đáng ngạc nhiên khi nhiều người đến để được phân t âm về chứng cuồng loạn ( hysteria ) hoặc loạn thần kinh ám ảnh...